Bạn muốn sở hữu mẫu này, liên hệ với Hiqudotts

Chương 2: Một Chầu

Kiến Trịnh mang tâm trạng đặc biệt nặng nề lết thân tới trường đại học. Bàn tay cậu giờ đã cuốn thêm một băng vải trắng tinh, bên trong đương nhiên là vết thương hồi sáng, sau khi xử lý, đến tận bây giờ cậu mới cảm nhận thấy cơn đau đang nhức nhối kêu rên.

Bờ vai rộng của Kiến Trịnh đột ngột bị một cánh tay khác quàng vào, dìm cậu xuống với cái cách thô bạo đáng ghét. Ngay sau đó, bên tai cậu truyền đến một âm thanh hí hửng cực kỳ vui sướng:

“Chào buổi sáng, bé cưng đẹp trai.”

Kiến Trịnh nghe thấy giọng nói đùa cỡn, không khỏi cảm thấy bực dọc.

“Cút đi.”

Chàng trai vừa khoác vai cậu tên là Nhạc Minh. Nhạc Minh là bạn thân của cậu từ hồi hai đứa còn học cấp ba. Tính tình của nó phải nói là rất nóng nảy, được cái bù trừ, bản tính nó thật ra lại là một đứa khá hồn nhiên vô tư.

Nghe Kiến Trịnh nói vậy, Nhạc Minh cũng chẳng phản ứng gì nhiều, miệng vẫn cười tủm tỉm lên tiếng:

“Lại khó tính rồi nha. Nhân dịp này, xíu học xong tao mời đi ăn một bữa.”

Kiến Trịnh không màng, thẳng thừng đáp:

“Không cần.”

Nói đoạn, cậu hất văng cánh tay còn đang bấu víu trên vai mình ra. Nhạc Minh thấy thế chẳng những không giận, mà còn vui vẻ vỗ một phát lên lưng Kiến Trịnh.

“Không đi ông đây cũng lôi đi. Số tài khoản mới này cũng phải xả láng một bữa mới đáng chứ!”

Gia đình Nhạc Minh có thể gọi là giàu có. Vì có vấn đề trong việc sinh đẻ nên họ nhận nuôi nó từ thuở nó lên bốn lên năm gì đó. Dù không phải con ruột nhưng gia đình nó mến nó lắm, còn nó thì thôi rồi, thương ba mẹ kinh khủng phải biết. Nhưng vì tính Nhạc Minh thuộc dạng chơi bời lại gặp phải gia cảnh nứt vách đổ tường nên xài tiền là điều nó khó có thể cự tuyệt. Ví dụ như trong thời gian đầu năm này, ba mẹ nó vừa mới chuyển khoản cho nó một số tiền tương đối lớn.

Kiến Trịnh thuận thế thở một hơi dài.

Hai đứa học cùng một ngành, sáng nay lại toàn cùng một lớp, muốn trốn nó không phải chuyện dễ dàng gì cho cam. Mấy ngày nay sức khỏe của cậu có phần giảm sút, không rõ là do bệnh tật hay là do con ma nữ phiền phức kia, thật sự là chẳng muốn đi đâu hết, thừa mống thời gian rảnh nào, lên giường đi ngủ dưỡng sức vẫn là tốt nhất.

Hai người đi được một đoạn, như nhận ra điều gì đó, bất chợt Nhạc Minh lên tiếng tò mò hỏi:

“Ơ này. Sáng sớm ra mà tay mày đã phải băng bó gì thế? Bộ vừa đi đấm nhau với ai mà không gọi tao hả?”

“Không…” Dừng một chút, Kiến Trịnh nói thêm, “Ừ!”

“Thằng nào? Con nào? Vừa đầu năm sao dám đánh thằng bạn chí cốt của tao? Nói nghe, tao đây đập nó nhừ tử cho đáng đời tổ tông nhà nó!”

Kiến Trịnh nhích quai cặp lên chút, dừng ở cửa lớp, thản nhiên nói:

“Con ma.”

Con ma? Tên nó là Ma á hả?

Nhạc Minh đứng hình chốc lát, bất lực nhìn Kiến Trịnh bước vào lớp ngồi lên hàng ghế đầu.

Không lâu sau, Nhạc Minh cũng tiến đến ngồi bên cạnh Kiến Trịnh. Nó lúng túng nhìn cậu rồi thấp giọng hỏi nhẹ:

“Mày đánh nhau với ma thật đó hả?”

Tâm trạng Kiến Trịnh thường sẽ chia ra làm hai kiểu: kiểu thứ nhất là chàng trai lạnh lùng, khó tính, khó ưa mà cũng thường khó ở; kiểu thứ hai là chàng trai năng động, dễ tính, dễ bảo nhưng mà cực kỳ khó hiểu tâm tư. Mới hôm qua, nhân cách thứ hai vừa thống trị lời nói và hành động của Kiến Trịnh, thoáng qua đến sáng hôm nay, Nhạc Minh lại gặp phải nhân cách thứ nhất rồi.

Nhân cách thứ nhất rất chuyên chú vào những sự vật huyễn hoặc như ma quỷ quái thai gì đó. Nhạc Minh tính nóng là thế, nhưng bất kể việc gì liên quan đến tâm linh là cái thân đôi khi cảm thấy rén liền.

Nghe thấy chất giọng run run, Kiến Trịnh cũng nhỏ giọng hỏi lại:

“Sao? Mày định đánh giúp à?”

Nhạc Minh hít một hơi dài, cố gắng hùng hổ đáp:

“Sợ gì? Có là ma là quỷ tao cũng có thể đánh cho nó chết thêm lần thứ hai nữa là. Mày nghĩ tao là ai? Đương nhiên là ông trùm bất bại đây rồi!”

Kiến Trịnh giở cuốn sổ trong cặp ra, nhấn đầu bút tách một tiếng, viết vài dòng chữ rồi xé giấy đưa cho Nhạc Minh. Nó nhận lấy, cầm tờ giấy lên nhìn. Bên trên là nét chữ gãy gọn của Kiến Trịnh, vẻn vẹn một dòng: “Nó đứng bên cạnh mày.”

Việc Kiến Trịnh có đôi mắt âm dương gần như không một ai biết, thậm chí là con ma nữ đang đứng bên trái Nhạc Minh. Vốn dĩ cậu cũng không muốn để nó biết, nên đã dùng giấy để thay lời nói, việc này chủ yếu là do cậu phát hiện con ma kia mù chữ.

Nhạc Minh đọc xong dòng chữ mà lông chân lông tay nổi lên thành cục. Nó mấp máy hỏi:

“Thật à? Trông thế nào?”

Kiến Trịnh cạn lời. Vẻ mặt Nhạc Minh hiện lên nét sợ thì vẫn rõ ràng thật đấy, nhưng lời nói của nó cực kỳ không ăn khớp gì với cái vẻ mặt này. Cậu giật lấy tờ giấy, lại ghi một dòng nhỏ rồi đưa cho nó.

“Tóc dài. Mặt nát. Xấu khỏi tả.”

Nhạc Minh lưỡng lự thử quay về trái, đương nhiên là nó chẳng thấy bóng dáng của con ma nào cả. Đoạn, nó quay về nhìn đăm đăm vào dòng chữ rồi bất chợt thốt:

“Nữ à?”

Kiến Trịnh gật đầu một cái. Giáo viên vừa hay xuất hiện, cậu liền bỏ mặc nó vẫn ngồi rung đùi, mang theo vẻ mặt sợ sệt xen lẫn cả tò mò và hứng thú, bắt đầu ghi chép bài giảng vào cuốn sổ nhỏ trên bàn.

Tham gia cuộc trò chuyện