
Đạt là một tay buôn danh vật, luôn chạy theo giá trị của những món đồ này. Thế nhưng, một sự thật kỳ lạ cứ bám riết lấy cuộc đời anh. Mỗi khi Đạt quyết định mua một món đồ, tai ương chắc chắn sẽ ập đến.
Chủ cũ gặp tai nạn.
Gia đình lục đục.
Có người chết, có người thành kẻ điên.
Những món đồ ấy vốn dĩ bình thường cho đến khi anh chạm vào, giống như có một thế lực vô hình nào đó đi theo, mượn chúng làm vật dẫn để hiển linh.
Đạt thật sự muốn văng tục. Nếu không phải vì tiền, thứ duy nhất níu giữ anh với cuộc sống bình thường, thì anh đã sớm bỏ nghề.
Nhưng tiền bạc cũng chẳng dễ dàng gì cho cam, vẫn luôn vụt mất trước con mắt của anh.

Sinh viên năm nhất Kiến Trịnh dây dưa với một vong âm háo sắc vô cùng ghê tởm. Câu thầm niệm: nhịn được thì cứ nhịn, không nhịn được thì cùng lắm là đi cắt duyên âm chứ sợ gì. Cuối cùng vẫn là nhịn không nổi, vác thân cùng nàng đi xẻo tơ duyên. Nhưng mà chẳng những không cắt được, sinh viên nọ còn bị vong âm giở trò càn quấy. Linh hồn lang thang Nhạc Yến thành công tháo chạy khỏi gia chủ cổ hủ, lạc hậu từ phương Bắc về nước Việt. An toàn thì chẳng thấy đâu, suốt ngày vác vong chạy đôn chạy đáo. Cuối cùng vẫn là đói quá không chịu được, đành phải lưu lại một căn nhà trọ tỏa mùi nhang khói nghi ngút nhất. Chưa hít được miếng nào, linh hồn Nhạc Yến lại gửi thấy mùi dâm dục phát ói lởn vởn đâu đấy. Rủa Tà xoay quanh cuộc sống khốn khổ của Kiến Trịnh và câu chuyện đầy đớn đau của Nhạc Yến. Hai con người, hai hoàn cảnh, hai số phận, nhưng họ đều có một điểm chung là lạc lòng và cô đơn. Đối phương như một mảnh ghép còn thiếu trong bức ảnh hạnh phúc chung nhất của một đời người.
1 nhận xét