Bạn muốn sở hữu mẫu này, liên hệ với Hiqudotts

Chương 3: Không Tưởng

Nhạc Minh chưa bao giờ dị nghị về chủ nghĩa duy tâm mãnh liệt của Kiến Trịnh. Cậu từng nghe nó kể lại rằng, nhiều năm về trước, lối sống của nó vẫn theo hướng chủ nghĩa duy vật. Nó nhận định mấy thứ ly kỳ thần bí như ma mãnh đa phần đều là do tưởng tượng của con người mà ra. Thảng hoặc là do trùng hợp nhìn thấy, cùng lắm là mắc bệnh hoang tưởng nên ăn nói linh tinh, bậy bạ. Đến cuối, vì chủ nghĩa duy vật không thể đáp ứng được yêu cầu duy nhất của nó nên nó ngấm ngầm lấn sang cả chủ nghĩa duy tâm. Tất thảy điều đó cũng chỉ là vì nó muốn tìm người thân đã mất tích từ hồi hai người còn nhỏ tuổi.

Dần dà, Nhạc Minh cũng chấp nhận những thứ lạ kỳ, và tin vào những điều không tưởng. Xét theo một khía cạnh cụ thể nào đó, Kiến Trịnh cũng là một trong những thứ kỳ lạ xen lấn vào trong thế giới quan của Nhạc Minh. Vì thế, Kiến Trịnh mới có người bạn thân duy nhất là nó.

Buổi sáng vừa hết tiết, Nhạc Minh đã kéo cậu đến một quán ăn gần trường. Đây là một quán nướng lẩu với giá thành khá cao, bù lại thức ăn cực kỳ ngon và không gian thoáng đãng. Nhạc Minh lựa một bàn ngoài trời, kéo Kiến Trịnh đang bất mãn ngồi xuống. Nhân viên tiến đến, nó liền gọi một nồi lẩu thái kèm theo cả một chuỗi thức ăn thêm thật dài.

Nghe nó nói liên miên, Kiến Trịnh nhíu mày lên tiếng: “Người hay heo ăn mà gọi nhiều vậy?”

Nhạc Minh thoạt ngừng quay sang trừng mắt với cậu, sau đó mới vẫy tay thôi gọi món. Vài giây sau, một nhân viên khác đem đến hai cốc nước lọc đặt lên bàn, mỉm cười nhìn hai người. Kiến Trịnh gật đầu tỏ ý cảm ơn, cầm cốc nước lọc lên uống phân nửa. Chỉ là cậu còn chưa kịp đặt cốc nước xuống đã nghe thấy tiếng lắp bắp của Nhạc Minh:

“À… thì đó… đằng ấy có đang ở đây không?”

Kiến Trịnh hoang mang chốc lát, mất nửa ngày trời mới hiểu được lời nói của nó. Cậu thản nhiên nhìn quanh khắp một lượt. Xung quanh xếp vài ba bộ bàn ghế sáu người ngồi, trên bàn không phải đồ lẩu thì cũng là đồ nướng, khói tỏa lên nghi ngút. Tiếng nói cười vang lên huyên náo, coi chừng có vẻ khoái trá lắm. Mãi sau cậu mới quay về nhìn Nhạc Minh vẫn đang ngóng trông, buông lời nói:

“Có. Nhưng không phải nó.”

Biểu tình trên khuôn mặt Nhạc Minh thay đổi đôi chút. Cậu vừa dứt lời, nó đã liền cao hứng lên nói:

“Cô ta đánh cậu như thế nào? Cậu đánh được mấy thứ đó hả? Nói chuyện được với chúng nó hay không?”

Đây là cơ hội rất tốt để Nhạc Minh thực hiện được mục đích. Tuy vậy, Kiến Trịnh lại ngán ngẩm nhìn nó lắc đầu. Tia hy vọng trên khóe mắt của Nhạc Minh chợt tắt ngúm, trông có vẻ rất đáng thương.

Nói thật thì Kiến Trịnh không thể động chạm tới các linh hồn khuất mặt, nhưng có thể nói chuyện được với chúng. Có điều, bất kể thông tin có giá trị nào từ hồn ma quỷ quái đều được rao bán với cái giá tương xứng, nếu muốn sở hữu nó thì cũng phải trả cái giá không rẻ, cho dù xảy ra chuyện cấp bách đi chăng nữa thì giao dịch với chúng chính là sai lầm lớn nhất trong cuộc đời. Bởi vậy, Kiến Trịnh không thể không làm ngơ trước câu hỏi của Nhạc Minh.

Biết là chẳng có ích, nó nhanh chóng chuyển chủ đề.

“Thế đằng đó có làm gì thái quá với mày không, như là tiếp xúc da thịt này, hoặc là… nhìn trộm mày tắm chẳng hạn.”

Kiến Trịnh sờ nhẹ cánh mũi, không tức giận mà đặt nghi vấn:

“Làm sao?”

Nhạc Minh như bắt chộp được thú vui mới, nói liền một tràng:

“Ơ cái thằng ngây thơ này! Làm sao là làm sao? Đây nhé; nếu cô ta là vong nữ, lại thích ngắm mày mọi lúc mọi nơi, lại thường xuyên muốn tiếp xúc thân thể với mày, rồi còn nhìn mày tắm nữa; đây chẳng phải biểu hiện của việc cô ta thích mày hay sao? Người ta gọi thứ tình cảm này là cái gì nhỉ… ừm… là đấy đấy… à đúng rồi là duyên âm chứ còn cái gì nữa?”

Duyên âm?

Kiến Trịnh mặt không biến sắc nghe hai từ này thốt ra từ phía Nhạc Minh. Dính vào duyên âm thật sự là mớ dây mơ rễ má phiền toái nhất rồi. Mà tại sao cậu lại dính vào thứ này cơ chứ? Ngẫm lại một chút thì hình như là do ngày hôm ấy.

Tối nọ, Kiến Trịnh vì làm việc bán thời gian ở quán bar xập xệ mãi tới khuya mới về. Từ quán bar về trọ cần phải đi qua một cái nghĩa trang khá lớn. Vì thường hay nhìn thấy những sự vật không nên nhìn nên lúc đó cậu phóng rất nhanh qua khu vực này. Chỉ là trời tính không bằng người tính, xe lại hết xăng ngay trước cổng nghĩa trang. Kiến Trịnh chửi đổng một câu, phải nhảy xuống xe, một thân dắt ngang qua đống ngôi mộ sặc mùi âm khí.

Này mà là do trùng hợp thì cậu có đi đầu xuống đất luôn ấy, hẳn là ở đây có thứ gì đó không sạch sẽ, và giờ nó đang giở trò với chiếc xe cùi bắp này của cậu. Kiến Trịnh nghĩ thế và quả nhiên là như vậy, vừa dắt xe được mấy giây thì sau đó ở chính giữa cổng xuất hiện một bóng trắng đi đứng lừng lững. Cái bóng đó để tóc dài xõa che hết cả mặt, người thì bết bát toàn bùn đất. Ma không ra ma, quỷ không ra quỷ. Nếu không phải chặng đường vắng bóng người, cậu đã đoán nó là dạng sống cùng cực: một kẻ ăn mày đáng thương rồi.

Lại nói khi ấy vì men rượu ngấm vào người, cậu không tự chủ được mà chào nó một tiếng, rồi tiếp đấy để mặc nó quá giang nhờ mới đau chứ. Cậu vốn nghĩ nó đem cái chuyện cậu không trở nó về nhà làm cái cớ nên nó bám víu cậu hoài không buông.

Nào ngờ còn một khả năng nữa là… hẳn nó đã say mê nhan sắc cậu không lối thoát!

Kiến Trịnh ngẩn người trong giây lát. Mãi khi nghe thấy tiếng Nhạc Minh gọi thì mới sực tỉnh. Nhạc Minh nói tiếp:

“Lấy cái danh bạn thân mày, tao phải tìm thầy cắt duyên âm cho mày mới được, để này thì không ổn đâu.”

Thấy Kiến Trịnh không nói gì, Nhạc Minh cợt nhả: “Nếu có thú tính thì cứ ôm xương rồng chơi quả lớn vui vẻ đi, nhắn lại tao tìm thầy cũng chưa có muộn.”

Kiến Trịnh chẳng quan tâm lời trêu đùa sỗ sàng của nó, chỉ đáp lại:

“Cô ta chưa từng nhìn thấy!”

Hả? Chưa nhìn thấy? Chưa nhìn thấy cái gì?

Nhạc Minh ngớ người một lúc, rồi như thể nhớ ra điều gì đó, phá lên cười khúc khích.

Tham gia cuộc trò chuyện