Bạn muốn sở hữu mẫu này, liên hệ với Hiqudotts

Chương 4: Siêu Khó

Thằng bạn này đúng là rất có lòng tự trọng. Không nhìn thấy thì chính là không nhìn thấy. Nhạc Minh cũng chẳng tranh chấp vấn đề này làm gì, nhưng mà nói ra quá đỗi tức cười rồi đấy. Nhịn không nổi thì phải buông tiếng cười, chứ có thể làm gì được nữa. Vậy mà cả buổi như thể cậu ghim nó, quyết chẳng nói câu nào thành hình thành nghĩa, khiến nó giống hệt tên tội đồ tự kỷ ngồi nhúng nước lẩu vậy.

Buổi chiều hai đứa không có tiết, Nhạc Minh rủ Kiến Trịnh đi chơi mà bị cậu từ chối thẳng thừng. Những quãng thời gian rảnh rỗi thế này, Kiến Trịnh không phải ở nhà làm việc thì cũng là đi làm bán thời gian ở các quán, các tiệm quanh khu vực. Dẫu sao đối với cậu, hiện giờ tiền vẫn là mục tiêu thiết yếu cần cậu dành toàn tâm toàn lực chú ý.

Chiều ấy, Kiến Trịnh làm thêm ở một quán cafe đêm. Đương nhiên là đến khi trời rọi sáng ánh trăng vằng vặc thì cậu mới vác thân mệt mỏi về trọ. Vong nữ cả chiều kề cạnh góp một phần không nhỏ vào công cuộc đi tắm xả phiền muộn trong ngày của cậu.

Kiến Trịnh về trọ liền bước đến bàn thờ. Bàn thờ được đặt chính giữa phòng, quanh năm hương khói nghi ngút, vừa có thể làm chỗ dựa tâm linh cho cậu, vừa có thể cầu thần xua đuổi tà ma quỷ quái. Nhưng mà không rõ là khu vực này bị bỏ hoang rồi hay sao, đến đuổi một con ma nữ đi cũng chẳng thể. Cậu cầm nén hương lạy ba lạy, đăm chiêu nhìn lên bàn thờ. Nói là thế, tầm nhìn của cậu lại không phải bát lư hương trên cao mà là khuôn mặt rợn gáy đang mỉm cười một cách ma mị của con ma nữ nọ.

Đoạn, Kiến Trịnh nhúp thêm một tờ giấy màu vàng sậm trên đó, cầm nén nhang đang tỏa khói cùng bộ quần áo trên giường tiến vào nhà tắm. Trước khi đóng, cậu lẳng lặng cắm nén nhang ra bên ngoài rồi dính tờ giấy lên cánh cửa. Xong việc, Kiến Trịnh mới thoải mái xoay vòi hoa sen xả nước nóng xuống toàn thân. Nước nóng chạm vào làn da hơi trắng của Kiến Trịnh, rồi tuột xuống kéo theo những bụi bặm của một ngày nhọc nhằn trôi đi.

Trong phòng tắm, hơi nước nóng lan ra khắp, đọng lại trên mặt kính vài giọt nước li ti. Thân thể Kiến Trịnh cũng phát ra sức nóng râm ran lạ thường. Chẳng mấy chốc, nơi này như biến thành một căn phòng xông hơi thực thụ. Một căn phòng xông hơi thỉnh thoảng có mùi hương khói bay lởn vởn.

Một nén nhang và một tờ bùa chú có lẽ là cách tốt nhất để ngăn chặn âm khí, mà chủ yếu nói thẳng ra là ngăn chặn con ma nữ có ý đồ không trong sáng kia. Ngược lại, mùi nhang có vẻ đấu đá với ý tưởng lớn này. Khói thông qua ô thông gió bay vào, ám cái mùi không mấy thoải mái quẩn quanh chóp mũi Kiến Trịnh.

Kiến Trịnh ngước mắt nhìn lên mấy cái ô nhỏ phía trên rồi thở dài. Nước từ vòi hoa sen chảy thẳng xuống mặt cậu, khuôn mặt hứng nước có phần láng bóng, vô hình tôn lên vẻ điển trai vốn có của cậu. Nhưng điều đó không quan trọng, đám tóc xuất hiện thoáng qua trên ô cửa kia mới là điều đáng quan ngại.

Phút chốc, khuôn mặt đó liền đỏ ửng. Này rõ ràng là có người vừa nhìn trộm, không đúng, với độ cao thế này chắc chắn đó phải là ma. Là cô ta hay sao? Không khả thi! Rõ ràng bấy lâu nay cậu dùng nhang với bùa đều không thấy cô ta xuất hiện cơ mà? Rốt cuộc là ai?

Kiến Trịnh xoay vòi hoa sen một vòng, vội mặc quần áo bước ra ngoài trọ. Ô thông gió của căn phòng tắm hướng ra bên ngoài, cao chừng hai mét rưỡi. Kiến Trịnh vừa phóng tầm mắt đến đã gặp ngay cái quả nợ kia đứng cách đó không xa. Bùa nhang cái quái gì chứ? Đúng thật là… Kiến Trịnh thật sự cạn lời, đứng chôn chân chết lặng.

Sáng sớm tinh mơ, Kiến Trịnh đã xuất hiện trước một ngôi nhà cấp bốn nhỏ nhắn. Căn nhà nhỏ nhưng mà có võ, Nhạc Minh nói với cậu như thế. Vì chuyện tối hôm qua nên Kiến Trịnh bị mất ngủ cả đêm, lúc đó chắc đầu óc có vấn đề mới tự nhiên nhắn tin cho Nhạc Minh xin liên lạc của ông thầy chuyên cắt duyên âm. Kết quả là đất trời hậu thuẫn, sáng nay trên trường không có tiết và Kiến Trịnh thì đang có mặt tại căn nhà này, ngồi tại vị trí như bây giờ.

Kiến Trịnh thất thần nhìn ông thầy nhắm mắt lắc lư trên chiếc nệm cũ kỹ. Thời gian bí bách trôi đi khiến một kẻ lạnh nhạt như cậu cũng cảm thấy khó chịu. Kiến Trịnh đương định lên tiếng, đột nhiên ông thầy mở bắn con mắt ra, thiếu điều dọa người khác hồn lìa khỏi xác.

Giọng thầy có chút lanh lảnh, vang lên đều đều: “Đến cắt duyên âm à?”

Kiến Trịnh chẳng ngạc nhiên, chỉ lặng lẽ gật đầu.

Thấy vậy, ông thầy bèn đoán khách hàng không phải loại dễ xơi, chẳng vòng vo tam quốc, đi thẳng vào vấn đề chính:

“Siêu khó! Lễ cho vong bình thường thì mất vài triệu. Lễ cho quỷ thế kia thì phải khoảng nửa chục. Giá sinh viên đấy, liệu mà chừng.”

“Quỷ?”

Vốn dĩ nói về chuyện tiền bạc cũng là điểm khiến Kiến Trịnh rất để tâm đến rồi. Nhưng mà sự chú ý về vấn đề ấy đã mất sạch khi mà ông thầy kia nói về vụ làm lễ cho quỷ! Không đùa chứ? Con ma nữ bấy lâu nay theo cậu thực chất là quỷ hay sao?

Tham gia cuộc trò chuyện