Bạn muốn sở hữu mẫu này, liên hệ với Hiqudotts

Chương 7: Áo Đỏ

Khốn khiếp! Con quỷ dữ này đang bắt đầu hút dương khí của cậu. Sinh lực trong cậu có dấu hiệu hao mòn đáng kể. Chỉ vì một lần dắt xe qua nghĩa trang, một lần nhỡ gọi tên người đã khuất, và một lần nhỡ đèo kẻ không phải người thôi mà giờ cậu phải nhận cái kết đắng như thế. Có đáng không? Là cậu sai hay sao? Mà đúng! Là cậu sai…

Kiến Trịnh gần như muốn buông xuôi, cậu không thể làm được gì. Con quỷ này quá mạnh, đến chính bản thân cậu còn không kiểm soát nổi thân thể của mình, thì làm sao có khả năng chống cự được nó?

Kiến Trịnh không muốn chuyện này xảy ra. Cậu mới đang độ xuân xanh, tuổi đời còn dài; lại vô cớ dính vào nỗi ô uế cùng tủi nhục kinh tởm hết sức; là ai mà chẳng cảm thấy không cam lòng. Thề là một khi cậu chết rồi xuống âm phủ, sẽ có trời đất chứng giám, cậu nhất định thưa kiện kêu oan bảy ngày bảy đêm với Diêm Vương.

Nhưng có lẽ điều đó không thể thành sự thật. Nhớ có lần, mẹ đưa cậu đến gặp một bà thầy xem bói. Cái bà này nổi danh là bói tướng số cực kỳ giỏi. Bà thầy bắt một quẻ cho cậu, nói cậu sống lâu trăm tuổi, sống dai còn hơn cả đỉa vắt. Tông giọng thì rõ là mạnh, mặt mày thì nghiêm túc cực độ, khiến cậu suýt chút nữa thì bị bà thầy dẫn dắt thật. Hiện giờ, những lời nói khoa trương đó lại bất giác làm cậu ánh lên ngàn lần tia tin tưởng.

Kiến Trịnh nhanh chóng thấy thân thể mình nhẹ bẫng, năm giác quan cũng dần dần khôi phục. Cậu nặng nhọc mở mắt ra, ngay lập tức, một khói đen bay đến xuyên qua tầm nhìn của cậu với một vận tốc cực kỳ lớn. Kiến Trịnh giật thót tim. Nếu không phải nhận thức vừa mới được khai sáng thì lúc này tim cậu đã nhảy tót ra ngoài rồi.

Khói đen bay xuyên qua người Kiến Trịnh đập vào bức tường phía sau. Hiện giờ, trước mắt cậu xuất hiện thân ảnh của một người con gái với khuôn mặt xám xịt, đôi đồng tử đen láy nhìn trực diện về phía Kiến Trịnh. Cậu thoáng chốc cảm thấy rùng mình. Bộ váy đỏ tung bay là là bằng một cách thần kỳ kết hợp với vài sợi tóc buông thõng, bất giác làm con người ta sinh ra cảm giác sợ sệt xen lẫn chút kinh ngạc. Nhìn kìa! Cái biểu mặt hầm hầm kia không lẽ không đủ để dọa người khác phát sợ hay sao? Được chút thần thái và trang phục nên mới giữ lại tí tẹo sự mến chuộng cho ả!

Có điều, Kiến Trịnh đã ý thức được lại: điều đáng chú ý nhất bây giờ không phải nằm trên người con gái bí ẩn này mà là nằm ở phía con quỷ sau lưng cậu. Cùng lúc, cậu cảm nhận thấy một làn hơi chết chóc đang phả ở nơi gáy cổ. Kiến Trịnh run lẩy bẩy. Luồng khí vừa lạnh giá vừa quỷ quái này khiến cậu ngồi bất động trên sàn một cách không tự chủ, chỉ còn nước hướng ánh mắt cầu cứu đáng thương về phía nữ quỷ áo đỏ kia. Có lẽ ánh mắt ấy đã xuyên thấu tận trời xanh, rồi chạm đến tận sâu thẳm tâm hồn mong manh của nữ quỷ, khiến ả thoắt ẩn thoắt hiện, lập lòe như khói sương mà tiến nhanh về phía cậu. Ả ngang nhiên nắm lấy bóng đen ném văng lên bức tường phía đối diện tầm nhìn của cậu. Kiến Trịnh vô thức giật nảy mình, tự nhiên chớp mắt một cái.

Luồng khí đen tản ra xung quanh rồi dần dần biến mất sạch sành sanh. Kiến Trịnh ngơ ngác một hồi, lại thấy khuôn mặt đen ngắt của nữ quỷ áo đỏ bất thình lình xuất hiện từ bao giờ. Ánh mắt nặng trĩu hằn lên một vòng vết thâm rõ rệt khiến cậu ngất xỉu hoàn toàn vì sợ hãi.

Trong cơn mơ, Kiến Trịnh suy diễn vẩn vơ toàn là những thước phim hành động, thước phim chiếu cảnh chiến đầu kinh thiên động địa của nữ quỷ áo đỏ và bóng đen tà ma. Đến hồi gay cấn, cơn buốt lạnh chạy dọc sống lưng làm cậu đột ngột bừng tỉnh. Nhìn quanh quất, cậu phát hiện mình vẫn đang nằm dưới sàn nhà.

Tất cả những chuyện vừa rồi đều là sự thật. Và điều chứng minh cho sự thật đang mơ hồ này là lúc Kiến Trịnh lảo đảo bước ra phòng khách, một tà áo đỏ bay bay theo làn gió hiện diện trong con ngươi của cậu. Quỷ nữ kia vẫn đang ở đây, quay lưng về phía cậu, hướng ánh mắt đăm đăm về phía bàn thờ.

Kiến Trịnh cảnh giác, bước thật chậm đến cửa ra vào, định bụng chạy thật nhanh ra khỏi căn trọ ma quỷ này. Thật không thể hiểu nổi, hết con quỷ này đến con quỷ khác cứ thích chọn đúng cái căn trọ rẻ bèo này để nán lại. Bộ căn trọ của cậu hợp phong thủy đến nỗi suốt ngày thu hút ma quỷ đến ở thế cơ à? Đã thế thì không nói, tại sao suốt ngày phải là quỷ đến, lại là quỷ nữ ngông cuồng cơ chứ!

Kiến Trịnh vừa chạm tay tới cánh cửa thì bỗng nhiên quỷ nữ áo đỏ quay ngoặt sang nhìn. Tóc mái đen của ả bị gió hất văng sang một bên, lộ ra toàn diện khuôn mặt phờ phạc đến mệt lả của ả.

Kiến Trịnh căng cứng cơ mặt, đầu đang nhảy loạn xà ngầu các kịch bản có thể xảy ra trong trường hợp mình đứng im hay là bỏ chạy. Chưa kịp nảy số, giọng nói khá trầm của ả vang lên, không phải là dạng âm âm nên nghe rất giống giọng nói con người, điều đó làm Kiến Trịnh tạm thời chôn chân tại chỗ:

“Cậu mà đi, tôi sẽ bẻ gãy cổ cậu.”

Chỉ có điều, câu nói này rõ ràng không phải là loại ngôn ngữ mà con người sẽ phát ra, phải không? Đúng vậy, cậu thừa nhận thứ “người” đang đứng trước mặt mình là ma quỷ. Có lẽ, bây giờ cậu chạy vẫn kịp nhỉ…

Tham gia cuộc trò chuyện